Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

LÀM ĐẸP TRONG ĐÊM





(Báo Đà Nẵng cuối tuần 7/2016 - http://www.baodanang.vn/channel/5433/201607/truyen-ngan-lam-dep-trong-dem-2499059/, Văn nghệ Quân đội số đầu tháng 9/2016)

Bên trên thị trấn là một dãy núi đất. Nghe kể, xưa gần thôi, cũng thâm u rậm rạp lắm. Lát, dổi, tre nứa ngút ngàn. Hổ báo, hươu, nai, hoẵng, cầy, cáo, lợn rừng… đông đặc. Giờ… nó cứ trơ như thằng đần, cười chả ra cười, khóc chả ra khóc, đen đen, xám xám.
Đều đặn, năm nào cũng thế, sau tết là cháy. Những bụi cây chó đẻ, cây muối, cỏ gianh, cỏ linh tinh… (loại chả ai thèm lấy) được cháy. Bầu trời ong ong, nổ tí tách như nướng bánh đa. Đường thị trấn, tàn bay lững thững trên đầu người. Nhà nhà thấy đóng cửa, che rèm; bữa cơm thấy xác rừng vẫn nổi phềnh trên bát canh cải.
Sao năm nào cũng cháy nhỉ? Đứa nào ác thế, kiểm lâm không bắt à? Nàng hỏi và người ta cười, bắt gì mấy cái bụi muỗi, không cháy thì buồn chết. Tiếng tí tách như pháo tép trong đêm, rõ một quầng sáng, lay phay láy nháy những hạt lửa ô dù.
Năm nay vẫn chưa cháy nhỉ? Người ta lại hỏi nhau và nàng tròn mắt. Hơn tháng rồi, nàng cũng thấy nhơ nhớ, thiêu thiếu một cái gì.
Tí tách tí tách. Mưa, không phải mưa. Nàng ngồi dậy, xem có phải mình mơ ngủ không. Xóm chợ yên tĩnh, tí tách rõ mồn một, rồi có mùi khét khét thơm thơm. Bắt đầu mùa cháy rồi, nàng mở cửa, ra đứng giữa đường, ngửa cổ lên.

*

Quán phở. Nàng ngẩng mặt, chậm rãi ăn và nhìn xung quanh. Kia là cánh đánh bạc từ đêm ra; kia là mấy tay ba toa đã hoàn thành cắt tiết, làm lông, phanh xẻ; còn đằng góc, ba thằng choai choai lêu vêu như hài cốt đang phê thuốc…
- Em này, em có nhận khách đàn ông không?
- Nương ơi, hôm nay cho anh bao nhé.
- Em ăn cái gì mà đẹp thế. Nhìn thấy em là anh đéo muốn ngủ với vợ.
Khách quán, mình nàng là đàn bà. Nàng như thiếu nữ Hà Nội, Sài Gòn về đây. Đã trắng trẻo, thanh thoát lại váy đỏ, dép cao gót, sáng nào cũng ăn phở… Nàng treo trước mắt mọi người.
- Các anh, các chú về sau nhé.
Nàng chào kết thúc. Nàng không muốn đáp lời trong lúc ăn; hơn nữa nếu tiếng nàng ra, thế nào cũng a lô xô, tán thô, thậm chí vuốt eo, vỗ mông, hố hố...
- Người đẹp lại nhà ạ. Tí anh xuống làm cho cái đầu nhím gió nhé.
Một đứa đang ngồi, đứng dậy, nhe nhửn chắn lối.
- Thằng kia, về chỗ, bố láo bố toét…
Tay đeo kính đen không thèm nhìn ra, quát.

Nàng về quán thì thấy Hoàng đứng trước cửa.
- Quên chìa khóa phòng, không lấy được giáo án. Đang cho học sinh tự trông nhau… Mở cửa nhanh lên.
- Đây, cái kia chắc không dính vào người cũng quên.
Nàng lắc lắc chùm chìa khóa, trêu trêu.
Không phải lúc đùa. Hoàng giật lấy và chạy. Nàng nhìn theo, đến lúc Hoàng khuất hẳn sau cổng trường.
Đêm qua, Hoàng để chuông báo thức 5h 30 sáng. Chuông kêu, nàng gọi, đập vai Hoàng, Hoàng vẫn ậm ự không mở mắt. Mãi 7h kém, Hoàng mới kêu ối giời ôi muộn rồi và phóng ra như một tên trộm bị đuổi bắt. Không kịp rửa mặt thì chắc chắn, có khi khóa quần vẫn thông thống…
Tại nàng, đi lấy hàng trên cửa khẩu về, có mua một cái đĩa. Phần thương mấy đứa con gái mồ hôi nhễ nhại nài nỉ, phần nghe chúng quảng cáo mùi mẫn, nàng tặc lưỡi, ừ thì cho một cái.
Về quán, nàng vào là khóa trong ngay, bật đầu quay xem luôn. Gái đẹp trai đẹp làm tình trong tiếng nhạc du dương. Kinh khủng khiếp, sao lại như thế bao giờ, nàng tắt đi, một lúc sau chẳng hiểu sao lại bật. Được hơn nửa đĩa thì nàng sực nhớ, phải để dành cùng chàng.
Và, kết cục hú vía… như trên… Đợi tối nay, chàng xuống nàng mới hỏi - có em nào thưa thầy… thầy bị ấy không? Nàng cười, nghiêng nghiêng vào gương soi.
*
Nàng về thị trấn cùng đứa con gái hai tuổi, thuê quán, mở hiệu làm tóc, trang điểm. Tại sao em lại ở đây? Có lần Hoàng hỏi vậy. Vì em nhìn thấy anh, không thể đi đâu được nữa. Anh là cục nam châm của em, nàng nguẩy mông một cái. Cứ làm như mười tám ý… chẳng mấy chốc là băm đấy cô em ạ. Hoàng biết mình lỡ lời nên ôm luôn và đặt môi lên môi nàng. Không như mọi khi, lần này nàng mở mắt. Hai người đang đan vào nhau, nàng không thấy hứng. Liệu mình đang làm kỷ niệm, liệu một ngày Hoàng thông báo anh phải cưới vợ… Có thể, có thể lắm, nàng thấy lành lạnh.
Nàng hít một hơi dài, ngực phập phồng.  
Mở đầu một này của nàng là đánh răng rửa mặt, lên quán ăn sáng. Rồi về; đặt mấy lọ dầu, lọ keo, kẹp tóc, hộp phấn son… xuống nền xi măng; lấy cái chổi lông gà phất phất bụi bàn, lấy cái khăn lau lau từng vật dụng; xong xuôi lại nhấc chúng về vị trí cũ, lùi ra, ngắm nghía, chỉnh lại. Khi cả nàng và chúng ánh lên trong gương thì nàng ngồi đọc báo, chờ khách.
Nàng mê hai tờ - Tiền phong và Gia đình & Hạnh phúc lứa đôi. Nàng biết nó từ ngày học phổ thông ở quê. Dì nàng làm báo, mỗi năm dịp giỗ bà ngoại, dì về một lần; lần nào cũng có quà là một hộp sách báo. Chỉ có bố và nàng thích. Bố toàn “câu chuyện quốc tế”, ông to bà lớn, thế nọ thế kia. Còn nàng, chỉ  những người trẻ, những chân trời.
Nàng trượt đại học, thi nữa chắc chắn vẫn trượt. Đọc cho lắm vào, bây giờ lên giời mà đỗ, thôi từ nay yên tâm ngắm đít con trâu. Lần đầu tiên nàng thấy bố nói thô.
Vậy là nàng đi, đến nơi rất đẹp, mơ mơ hồ hồ, nghe nói, đọc thấy. Nàng thành dân Pá U đã hai năm nay.

- … Chị ơi, chị làm cho em với.
Nàng giật mình, cô gái đã ngồi ghế trang điểm bên trong từ lúc nào.
- Chị làm kiểu cô dâu cho em nhé.
- Sao… Nàng suýt kêu lên vì ngạc nhiên, may dừng luôn, nhưng lại nói một câu rất thừa… em cưới chồng à.
Khuôn mặt non choẹt, má sạm nắng gồ lên, mái tóc mỏng dính vàng hoe. Khách này hơi khó đây! Trong lúc nghĩ mẫu nào phù hợp, nàng bảo, em đứng ra đây cho chị ngắm… Cổ gân xanh xanh, đôi vú căng căng, cái bụng lùm lùm, ba bốn tháng rồi.
Cô gái bảo, em mười tám tuổi, may quá vừa tốt nghiệp cấp III xong. Nhà em dưới đội 9, bố em chửi ác lắm không cho yêu, bắt phải đi học trung cấp y; em cứ yêu, ở đây con gái chả lấy chồng đẻ con thì làm gì chị nhỉ? Cô gái liến thoắng, nàng chỉ ừ ừ.  Nàng nhìn thấy mình, mười tám tuổi mang một mầm sống ra đi, sinh con một mình nơi tha hương. Cô bé đây, còn chồng, bố mẹ hai bên, … Nghĩ thế, nàng lại ngùi ngùi.
- Em ra cái gương dài kia… xem ưng ý chưa.
- Ôi, không phải em rồi, em mà thế này á…
Nàng chột dạ, cô gái cao bằng nàng, khuôn mặt trái xoan như nàng, chỉ hơi gầy má sạm, tóc mỏng… Nàng đã cho tóc bồng lên nền cảnh, điểm nhấn là cái trán rất đáng yêu, đôi môi chín đỏ. Trang điểm, nàng cho bay lên được những ưu điểm, mờ nhòa những khiếm khuyết. Nơi núi rừng cùng kịt này, cái việc xa xỉ này, có thể mươi phút cắt cắt xì xì, đánh đánh tô tô khách vẫn sướng… nhưng nàng không bao giờ cho phép mình cẩu thả.
Cô gái vẫn đang ngắm nghía, nghiêng đầu, phồng má, ngoái cổ…
- Chị ơi… hết bao nhiêu tiền?
- Em ưng chưa, còn chỗ nào lăn tăn, cứ nói.
- Thích lắm chị ạ. Em cảm ơn chị.
Cô gái lần tay xuống túi bổ, lấy ra hai tờ một trăm ngàn.
- Sao đưa chị nhiều thế, một trăm thôi.
- Anh ấy đưa em năm trăm, bảo làm đẹp cấm kẹt xỉ.
- Chồng em làm gì?
- … Ở nhà, linh tinh, phỏm phẻm thôi chị ạ.

 Cô gái đi ra, đến cái xe 67 có chàng trai ngồi chống chân từ nãy. Thấy chàng nhảy xuống xe, giang hai tay ra... Một lúc hai người quay lại.
- Chị ơi… chị có cho thuê váy cô dâu không?
- Không. … các đám cưới ở đây, cô dâu toàn quần đen áo trắng.
- Em muốn mặc váy cơ. Như trong phim cơ…
- …. Chị không có.
- Hay là chị cho nó mượn cái váy của chị. Chị mặc cái váy đỏ đẹp lắm, cả thị trấn này ai cũng mê. Chàng trai nói thẳng.
Nàng đã không lí do, không từ chối. Nàng biết đây là dịp để nhẹ đi những ánh mắt nhìn thẳng, nhìn trộm, những lời bàn tán ngược xuôi về… người đẹp phố đất.
Cô gái cầm váy nàng đưa, đang mặc trong ri-đô. Chàng trai hỏi nàng, một tháng chị làm được bao nhiêu. Khoảng hai triệu gì đó, dân mình toàn nương bãi, rừng rú lấy đâu ra. Thế mà em cứ tưởng… Sao chị không nhập quần áo may sẵn về bán;  khách dân tộc bốn xã tụ về đây, trúng lắm, cất một bán mười đấy. Cũng mấy người bảo chị thế, nhưng chị chỉ thích nghề này.
Cô gái ra, không kìm được, chàng trai ôm luôn. Rồi cả hai cười trừ khi thấy chị đứng im.
- Nó giống chị quá. Em chỉ mong sau này, đẻ hai đứa con xong nó vẫn đẹp như chị.
 Đôi trai gái về, đám cưới đang đợi họ. Nàng vui vui, thấy mình đi theo  hạnh phúc. Người ta sẽ trầm trồ, sẽ hỏi về mái tóc, về cái váy... Nàng sẽ “cùng” cô dâu, nhận hoa, lời dặn dò, lời chúc… Nàng có con mà không được đám cưới. Ôi, đám cưới trong mơ.

*

Nàng đã gặp Hoàng vào một đêm tháng chạp. Gió rít, mưa rét ngoài cánh cửa sổ. Nàng ôm con trong cái chăn bông năm cân. Hai mẹ con ủ nhau, mãi khuya mới ấm. Nàng đang vào giấc thì có tiếng đập cửa.
- Chị Nương ơi… nhờ tí… tôi nhờ chị tí.
- Ai? Đêm hôm gọi gì!
Nàng cảnh giác, thị trấn con con này cũng lắm thanh niên phát vãng. Gái không chồng, dù đã chị đã cô, vẫn là mục tiêu tròng ghẹo.
- Chị ơi, chị dậy đi, tôi có việc khẩn chỉ nhờ chị được thôi. Chị dậy đi.
Nàng không thể mềm lòng trước giọng nói van vỉ. Không phải là người xấu, nàng linh cảm như vậy.
Nàng dậy bật điện, mở cửa. Một người đàn ông mắt sâu hoắm, râu dựng đứng bước vào.
- Tôi cần trang điểm gấp… sáng mai phải đưa đi thật sớm.
Nàng há mồm, tròn mắt. Đàn ông trang điểm, mắt kia, râu kia… chắc là ông ta bị thần kinh.
- Chị ơi, thằng con tôi nó vừa tắt thở. Chị thương tôi… chị theo tôi.
Người đàn ông nói, đôi mắt bắt đèn đang xoáy, đang quay tròn nàng. Nàng như bị thôi miên, như một cái máy, nhặt nhanh hộp son phấn và đi theo ông ta.
Đường đêm hút hút gió. Hai người cao thấp, nhấp nhô trên sỏi đá. Có tiếng cú rúc, chim lợn kêu, gần gần xa xa.
- Đây rồi, đón được chị Nương rồi.
Người đàn ông bước vào, nói. Đám người quây quanh cái giường một tản ra.
- Nó tắt thở được hơn một tiếng rồi. Bây giờ chị cắt tóc, đánh phấn, son môi… tóm lại là làm cho thật đẹp.
Làm đẹp cho xác chết! Nàng rùng mình, co người lại, gai ốc nổi lên. Nàng đứng im, nghe chân tay run tằn tằn.
- Chị giúp đi. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả.
- …
- Chị ơi, hôm qua nó vẫn nói với tôi, con chỉ ước được một lần được chị Nương cắt tóc cho.
Nàng nhận chén rượu từ tay bà mẹ, nhắm mắt uống một hơi, chân tay đã thăng bằng.
Cậu đang nằm gầy quắt, tầm 21, 22 tuổi, hai mắt vẫn mở, môi mới hơi tai tái. Nàng lóng ngóng, luồn lược vào tóc, cái kéo ướm ướm mấy lần, rồi cũng lách cách, lách cách. Ông bố ngồi bên, tay quàng cổ con nâng lên. Cái đầu ật ưỡng như đứa trẻ bị bế vác sớm. Im lặng, rét buốt đông cứng, chỉ còn tiếng xụt xịt, hức hức kìm nén. Tuyệt đối không ai được khóc… Tôi đã dặn rồi. Ông bố giọng cố cứng rắn nhưng không giấu được đôi mắt ầng ậc nước.
Đã xong phần mái, hai thái dương, giờ chỉ còn đằng sau gáy. Ông bố xoay chiều tay, dịch dịch, lần lần… Bảy ngọn nến trên chiếu khẽ rung rung như muốn tắt. Quả nhiên, gió ngoài vườn ào vào. Ra đóng cửa mau, vẫn toang hoang từ nãy kìa. Không kịp rồi, đen kịt tất cả, người chết người sống cùng trong màn đen.    
 Có một dáng lom khom, đang bật lửa châm nến, kéo chỉnh lại chiếu. Rồi tiếng nói:
- Bác để cháu.
- Đừng thầy, việc này phải tôi.
- Cháu không sợ đâu, cháu làm được.
Lần này, nàng làm nhanh hơn, đến đâu gọn gẽ đến đấy. Chỉ mươi phút đã xong phần tóc.
Lúc trang điểm thì nàng mới thấy tay mình nhẫy mồ hôi. Ba lượt phấn mà khuôn mặt vẫn dính dính, xám xám.
- Để anh giúp em.
Nàng ngần ngừ rồi cũng đưa hộp phấn. Anh này làm được, những ngón tay xoa xoa, đậm nhạt sáng tối đâu ra đấy, một lúc gương mặt xác chết đã sáng lên. Anh vẫy tay, chỉ vào thỏi son, nàng thành người giúp việc từ lúc nào. Nàng lặng nhìn anh, khó hiểu.
Khi đôi môi thi hài như ngậm cười thì ông bố nấc lên - Ới con ơi, con đi nhé… Bố đã làm đúng lời con. Chị Nương đã cắt tóc trang điểm cho con, cả thầy Hoàng cũng không quên con. Bà mẹ, các chị như được hiệu lệnh cho phép đồng loạt… ới con ơi… ới em ơi… Nước mắt quây quanh, nước mắt tiễn biệt làm đôi mắt chàng trai từ từ khép lại.
- Thôi, khóc thế thôi. Bây giờ tất cả nghe tôi, cố nén nhịn để công việc cho em được tốt đẹp. Kế hoạch thế này, 3h sáng liệm, 5h đưa ra nghĩa trang bãi Đá… Cứ thế tiến hành, không được ai ý kiến gì. Ông bố giọng rất cứng.
Liệm xong thì nàng nói còn cháu bé đang ngủ một mình, cháu xin phép về. Ông bố vột vạt, chết chết… tôi đội ơn chị cả đời, để em nó đưa chị về. Ông bố nháy sang một chị đang nghiêng ngả, cào tay lên áo quan.
- Bác để cháu, ai lại để chị bỏ em lúc này.
- Vâng, thế thì tốt quá, thầy Hoàng giúp tôi.
Lúc này Nương mới biết tên người cùng trang điểm lúc nãy.
Hai người ra đường hun hút gió. Lạnh cắt da cắt thịt khiến họ gần nhau.  
- Anh là gì với gia đình này?
- Cái thằng chết, nó là học trò anh. Nó không dính nghiện, mắc ết thì năm nay chắc chắn cũng đại học năm thứ ba rồi. Anh chưa gặp trò nào thông minh như nó…
Ết. Nàng khẽ rùng mình. Như vậy là mình vừa trang điểm cho xác chết ết. Có cái gì dâng lên trong ngực, nghèn nghẹn khó thở.
Sao anh… nàng định nói sao anh liều thế thì thấy anh thở dài, thằng này văn toán đều nể, nó còn làm thơ về em đấy… Nàng định bảo anh đọc đi nhưng nghĩ vô duyên nên im lặng.   
Về quán nàng vào xem ngay con gái, nó vẫn ngủ ngon.
Hai người ngồi không nói gì, mãi nàng mới hỏi.
- Sao em ở đây mấy năm nay mà không biết anh nhỉ?
- Anh có hay xuống khu chợ đâu. Mới lại xấu trai thì phải giấu mặt. … Đâu như em cả thị trấn biết.
- Em thấy lạ nhà ấy quá, chết mà mời thợ trang điểm.
- Anh không thấy lạ tí nào. Thằng Hiếu này nó khác người lắm, nó ở bên trên cánh rừng, bên kia dãy núi… Anh dạy nó, chơi với nó, anh hiểu.
- Lần đầu tiên em làm đẹp thế này đấy. Giờ em hết run rồi nhưng em chỉ sợ dân thị trấn biết thì chết… Ai dám cho bàn tay ma động vào đầu mình…
… Có anh, anh nhận hết. Cả thị trấn này biết anh chơi thân với thằng Hiếu mà.
Anh còn nói nhiều, kể về những đứa nghiện, bọn buôn bán ma túy, những phụ huynh vượt biên như đi chợ… Nàng nghe vỡ dần ra. Bấy nay nàng chỉ quanh quẩn gương lược, cái kéo thỏi son. Những cô gái đã được nàng làm đẹp chả thấm vào đâu, còn bao nhiêu người trong xóm cùng bản vắng vẫn đang mòn mỏi, xơ xác?
- Sắp 5h rồi, anh đi đưa thằng Hiếu đây.
- Em cùng đi. Con bé vẫn ngủ mà.
Nàng thấy mình liều, bỏ con nhỡ nó làm sao. Nhưng nàng không làm sao khác được.

*

Hôm nay nàng lại lên quán phỏ. Người trong quán đang tụ lại một bàn. Tay đeo kính đen hôm trước đang vung tay, nói to.
- Ừ đúng, nó chết vì ết đấy. Ết là một bệnh chứ là ma quỉ gì mà phải xanh mắt thế.
- Bọn em biết nhưng vẫn sợ lắm.
- Sợ thật hay là chết thì hết tình hết nghĩa với nhau?
- Đâu có, bọn em không thế…
- Đêm qua đi chôn thằng Hiếu thấy mặt đứa nào. Ngoài gia đình, những người quen biết không nói, chỉ có tao, thầy Hoàng và chị Nương. Một đám ma tao chưa bao giờ khóc mà phải khóc. Chúng mày biết không…
Im lặng. Không ai nói lại gì.
Kính đen bĩu môi, tiếp:
- Hôm nay tao gọi chúng mày lên đây, cho chúng mày ăn, căng bụng thì mắt mới mở được ra.
- Tao phục thầy Hoàng, chị Nương. Tao khinh chúng mày…
Nàng nghe loáng thoáng thấy đám tang, tên mình, định quay ra thì kính đen trông thấy, reo lên - chị Nương, chị Nương…
Hôm nay, nàng vẫn mặc váy, cái váy màu đen càng nổi bật nước da trắng nhất thị trấn. Hôm nay, nàng không phải nghe những lời nói sau lưng. Cả quán đang nhìn nàng chiêm ngưỡng.

*

Nàng về quán thì thấy một chị, tầm 45 - 50 đứng cửa.
- Em có phải là Nương không? …. Mọi khi em mặc cái váy đỏ, hôm nay em lại mặc váy đen, chị cứ ngờ ngợ… chị chỉ biết em loáng thoáng.
- Vâng. Chị có việc gì?
- Em làm đầu cho chị, trang điểm thật đẹp vào.
- Vâng ạ, chị vào ngồi ghế đi.
Nàng ngạc nhiên, người này quen quen, hình như đã gặp ở đâu…
Nàng nghĩ một lúc thì nhớ rồi… nhớ rồi...
Có lần, nàng theo Hoàng vào bản đi qua gốc muỗm, đám hàng xáo đang  ngồi nón ngồi cỏ thì thấy một giọng chợt to lên - ối giời, cái loại mắt xanh mỏ đỏ, váy véo xòe xoẹt, ngày giả vờ làm đầu, đêm ngửa l ra moi tiền giai…
Nàng khựng lại, sắp ngã, cái mặt kia vẫn đương cong cớn. Hoàng kéo tay nàng lên, lôi đi, Hoàng cũng nghe thấy rõ.

- Tại cái lão chồng nhà chị đấy, mấy ngày nay cứ ép chị đi. Lão ấy bảo, cái con vợ già này phải vào tay cô Nương mới cải tạo được cái đầu… ăn uống, nói năng chả ra người chả ra ngợm. Em thấy chị giống ngợm tí nào không… Hí.. hí… hí…
- Chị cũng được đấy. Chị yên tâm, em sẽ cố gắng.
- Ừ, cô làm thì chị yên tâm lắm. Đến người chết cô còn làm được nữa là…
- …
- Này chị bảo thật này. Chú Hoàng được lắm đấy, sao không cưới đi cứ vụng trộm mãi làm gì. Người ta nói um ngoài chợ kia kìa… chị bênh mãi mà không được.
- …

Chuyện trong đêm của nàng đã loang ra, từ mồm “đài phát thanh thị trấn”. Chiếc váy đỏ nàng đã tặng cô gái cưới chồng rồi. Nàng còn bốn cái - màu đen, màu tím, màu vàng, màu xanh. Bao giờ sẽ là chiếc váy trắng! Đêm qua Hoàng nghe bụng nàng và bảo, 19 tháng này chúng mình sẽ làm đám cưới nhé, để con giục nhiều, bố xấu hổ lắm.

Tiếng kéo như hát trên mái đầu xơ xớp.
Cái lược như múa trên bầu trời đen trắng.

- Đẹp quá. Chị cảm ơn em. Em đẹp thì động vào đâu cũng đẹp.
Nàng bừng tỉnh khi vị khách già kéo nàng lại cùng soi gương.


D. A  
Read More..

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

CHUỘT NGAN GÀ

Đêm ấy, tại khách sạn Thùng Nhựa có một bữa liên hoan ngất trời. Chả biết khai mạc hay tổng kết cái gì, nhưng lâu lắm mới thấy xóm chuột tưng bừng đến thế.
Từ xa, dăm bước chân, đã nghe rõ tiếng e hèm, thưa gửi; rồi chí chí, chít chít, lục cục vang lừng. Lại gần thấy bung bung, ha ha, trống phách đàn sáo náo nức.
Zô zô zô... Nếu không zô thì thôi đã zô rồi thì chén thật là no. Zô zô zô… thơm quá, ngậy quá, quắn hết cả răng rùi. Bác ơi, thằng nhắt lấy miếng to của cháu. Bình tĩnh nào, nghẹn là chết đấy. Hôm nay các cháu cứ ăn thả phanh. Hí hí hí, anh thấy em đẹp quá, nhân thể có tiệc mình làm luôn đám cưới đi, hai anh chị thanh niên chả xấu hổ gì chứ lị. Ứ đâu, có mỗi nhúm người thế này, ngày trăm năm phải mời một trăm người chứ.
Ăn ngon, răng như máy khâu một lúc, đâm ra nói toàn chuyện hay. Ông chủ lom khom tiến lại, cái chày giơ lên rồi, lại hạ xuống, lắng nghe. Chiều nay ông đã dặn thằng cu, cho gà vịt ăn xong nhớ chèn cái thớt lên thùng cám. Ông đi đánh cầu về, xem tivi một tí, đọc sách một lúc thì díp mắt lại, đang chập chờn thì sực nhớ. Không bật điện, chân đi thầm đến thùng cám. Lối toàn màu đen, rập rà rập rềnh, có tiếng cười nói chí chít… ma ma, như là tiếng thằng cu kêu ma. Tự nhiên ông hơi sợ, đưa tay lên ngực thấy thình thình. Đứng im lại, nhắm mắt rồi mở mắt ra. Ông nhe răng cười trong bóng tối. Cái đồ nhát chết, trên đời này chỉ có ông obama cả thế giới thích thôi.
Thơm thật, mũi nức nức như gặp món xào vừa bưng ra vẫn khói nghi ngút. Ông đứng im nghe tiếng vỡ thức ăn, tiếng răng cuống quít, tiếng đuôi đánh nhịp vào thùng bộp bồm bộp khoái chí như ai vỗ mông quần bò.  
- Bây giờ đã cơm no rượu say, chúng ta sinh hoạt xóm luôn nhé. Một tiếng ồm ồm cất lên, láo nháo một lúc rồi im bặt.
Hóa ra là rượu chè trước, họp sau.
- Vâng ạ. Nhưng mà em khát quá, em muốn uống nước.
- Rách chuyện. Ra cái rãnh kia mà ực. Thôi cho tất cả đi uống nước, rồi quay về đây, ai ăn tiếp thì ăn, vừa ăn vừa họp.
Lời vừa dứt, từng đoàn từng đoàn nhoăn nhoắt leo lên, trụt xuốn như phim hoạt hình.
- Nhanh lên nhé, xong về ngay, cấm đùa rỡn đấy. Hôm nay họp nội dung quan trọng phải khẩn trương không trời sáng mất.

A họp rồi, phải vào gọi cu dậy. Cu mà nghe được chuyện chuột chắc khoái lắm. Nghĩ thế, thì chân ông nhẹ như chiếc lá rơi, ngược trở lại, vào giường cu. Vỗ vỗ. Ự ự. Lại vỗ. Bố bảo này, dậy ngay ra xem bọn chuột họp. Cu tỉnh liền, nhảy uỵch một phát xuống đất. Nhẹ chứ, chúng nó chạy hết bây giờ.
Bố trước con sau im thít như quả mít xanh. Đến thùng nhựa thì vừa lúc bắt đầu…
- Hèm hèm… Kính thưa cụ ông cụ bà, chị em phụ nữ, các cháu thiếu nhi… Hèm hèm… hôm nay…
“Hôm nay đánh chén chứ cái quái gì”- Cu đế luôn. Bố nhanh tay bịt miệng chặn tiếng nói. Cu vẫn nói, tiếng chỉ còn như gió ốm làm nũng tàu chuối. Hạp đa mà hạp… (họp đâu mà họp). Phải nghe đã, coi như mình cũng là chuột nhân viên dự họp. Hai người thật nhẹ ngồi xuống, cái khớp chân tưởng được nghỉ, cười luôn một tiếng khục khục. Thôi thế là hỏng rồi. Nhưng không sao, cuộc họp vẫn đang tiếp tục. Vẫn giọng ồm ồm vừa nãy.
- Tôi được tín nhiệm bầu làm trưởng xóm thì hôm nay phải trách nhiệm. Tôi suy nghí thế này…
- Nói luôn đi về còn ngủ. Lằng nhằng. Mấy chị chuột cái vẻ sốt ruột.
- Tôi suy nghí thế này… thế nào nhỉ? …À… bọn người có thơ rằng - có làm thì mới có ăn/ không dưng ai dễ đem phần cho ta. Tôi ăn no rồi nhưng vẫn suy nghí bụng.
- Thì thơ đúng rồi còn gì. Thế họp mỗi chuyện ăn thôi à?
- Ừ, hôm nay cả xóm cùng ăn một mâm thoải mái thì họp chuyện ăn nó mới văn minh. Mọi người ăn có ngon miệng không? Cống dừng lại hỏi, vẻ mặt lãnh đạo quan tâm tỉ mỉ.
- Ngon khỏi phải bàn.
- Thế ăn xong rồi thì có sợ gì không?
- Sợ cái quái gì. Bụng ai cũng như cái trống rồi, sợ nhốt trong ruột rồi.
- Ấy đấy. Tôi sợ là sợ cái sâu trong ruột ấy. Bây giờ chúng ta ăn no, nhỡ nhà người ta dậy, chạy làm sao nổi.
- Thì nhảy vót lên, chân tít mù ù té là mất hút.
- Không đơn giản thế đâu. Cho là ta chạy thoát. Nhưng thử hỏi thùng cám ngon thế, lẽ nào người biếu không… Chắc mưu mô giăng bẫy gì đây.
- Mưu cái con chiu chiu ý, lúc này bố con nhà ấy đang chổng vó lên mà ngáy.
Cu giơ nắm đấm lên, ý bảo mấy thằng nhãi liệu hồn. Tiếng Cống trưởng vẫn tiếp.
- Thật đúng là đầu chuột. Đành rằng ăn nhưng ăn phải nghí chứ.
- Nghí nghí nghí… cho phí cuộc đời. Có tiếng chuột choai nói trống không lên.
- Thôi họp hành mỗi chuyện ăn thì về ngủ đê anh em ơi… bà con ơi về đê.
Đứa nào nói năng văng mạng thế cơ chứ. Tóm được thì cho một cái vả ngất lịm. Cu bĩu môi, xì một cái vào má bố. Bố vỗ vào lưng cu, ra hiệu im lặng
Trong thùng đang nhao nhao. Những cái đầu thẳng tưng, những cái chân giơ lên, sắp vọt. Cống trưởng nhảy lên miệng thùng:
 - Khoan khoan, cho tôi nói một câu cuối, mọi người không đồng ý họp nữa cũng được. Nhưng về phải nghí xuống bụng nhé.
Rùng rùng ruỳnh ruỳnh, vùn vụt, gió tạt ra xung quanh. Hai bố con ngồi im. Một lúc thì yên ắng chả còn tiếng gì. Bố bật đèn điện thoại, soi vào thùng cám, kêu như kiểu đánh rơi tiền xuống sông…. ôi thôi… nhẵn đến đáy rồi. Cu cũng ngó vào, lắc lắc đầu như người lớn - sao bọn này ăn khỏe thế nhỉ.
Hai bố con về giường chả ngủ lại được nữa.
Bọn nó hôm nay chắc phải có đứa nổ bụng, cu nói. Bố cười, chả nổ được đâu. Thế thì nó phải ị liên tục. Phân bé ti ti ra đáng là bao. Thế thì nó làm cách nào, cứ ngồi để chết à. Không chết đâu, nó phải chạy, suốt ngày suốt đêm; phải cắn, gặp cái gì cũng cho răng vào gặm. À, con biết rồi, nó tập thể dục, như mẹ ăn xong một tí là đi bộ. Bố cười rung cả người, cu cũng đập tay xuống giường, hí hí hí.

*

Nhà cu có mười con ngan Pháp, hai mươi con gà Lương Phượng. Chúng ở chung trong một cái nhà tít cuối đất. Nhà chật lắm, cả chỗ ngủ, chỗ chơi bằng nửa phòng bếp. Bố thích ăn ngan quay, thịt gà rang, lần nào tự ra chợ mua cũng bị mẹ kêu đắt quá. Thế thì ta nuôi, ăn cho ngập răng, thoải mái. Bố nói là làm, hì hục một ngày xong chuồng; hôm sau mua giống, túi thức ăn về luôn.
Tháng đầu ngan gà nhanh lớn vì có bóng điện ấm áp suốt ngày đêm. Thức ăn thì cám tổng hợp thơm nức. Ngày sáu bữa, đêm hai bữa, bọn có mỏ này bị úm chật trong cái lồng sắt chả có việc gì làm đành lấy ăn giải khuây. Ăn nhiều, ị nhiều nên chóng nhớn lắm. Được hai tuần bố đã quay vidio đưa lên facebook khoe ỏm lên - Ngan gà nhà em mới được hai tuần nè, các bác có khoái không! Hi hi. Hai chục cái comen rào rào vào. Người khen anh giai đảm đang quá, người bảo hôm nào thịt nhớ phần em cái còng nhá, người lại làm thơ… hô hô… trăm năm trong cõi chăn nuôi/ gà ngan chóng lớn là đời sống cao. Bố sướng rơn, cầm nguyên trang face ra khoe mẹ. Mẹ xì một cái rõ dài, úi giời… gà ngan mà cũng vào được thơ… mà thôi chúng nó còn bé, anh đừng cho lên mạng nhỡ phải vía linh tinh đấy. Bố hỏi vía linh tinh là thế nào. Thì như thằng cu hồi mới đẻ đấy, cứ hôm nào bà Sa sang là khóc, ba bốn ngày liền. Bố im lặng, chột dạ, thôi từ nay sẽ nhịn khoe, tới lúc to đùng, pốt một cái clip lên, mọi người sẽ ngã ngửa ra.
Tròn một tháng thì bố cho ngan gà ra chuồng lớn, có nhà ở, có sân chơi, quây lưới thép B40 rất đẹp. Thế cái chuồng này thì bán sắt vụn à? - Cu hỏi. Có việc, có việc đây, bố chỉ tay vào mấy bao thức ăn tăng trọng vừa mua, rồi bếch luôn vào. Ta yên tâm không phải thùng xô gì nữa, chuột ơi cứ khóc thật to đi, lấy nước mắt tưới rau cho tôi nhé. Cu cười sằng sặc. Bố bế cu lên, hai người vẫn còn nghiêng ngả.

Gà ngan ở rộng có vẻ không thích, cứ rúm vào một góc. Cu xúc một bát sắt to thức ăn ra đổ vào máng, chúng dạt đi. Sợ cái gì, anh đây mà. Vẫn không nghe, mấy con nhảy vót lên, chới với trên bờ rào, lại ngã xuống. Hay là sợ thuốc độc? Anh ăn xem có làm sao không nhé. Cu bốc một nắm, lè lưỡi liếm. Bột bột, sàn sạn, lại có mùi gì như thuốc tiêm. Cu định nhổ nhưng nghĩ mình đang làm tấm gương nên cố nuốt.
Thấy anh mình không có ý đánh chửi gì, bọn ngan gà dịu lại. Mấy ngan ngoáy mông đến cắn chân. Mấy gà nghênh mỏ, tròn mắt long lanh nhìn. Cu làm động tác mẫu, năm đầu ngón tay mổ mổ xuống máng. Ngan lại ăn tay, ăn luôn cám. Gà thì muốn lắm rồi nhưng vẫn cứ cảnh giác.
Cu ra cài cửa xong, nói một câu, thôi anh về cho các em tự nhiên.
Đến bữa chiều thì chả còn ai làm khách nữa. Xô vào, chồng lên, ăn nhầm cả lưng nhau.
Bố đi công tác ba ngày về, kêu váng lên ngoài chuồng, cu ôi ra ngay mà xem. Cu hớt hải chạy ra, bố đang nâng một em ngan trên tay. Lưng bố khòm khòm, tay trĩu xuống. Kinh quá kinh quá, nuôi nấng kiểu gì hay là ai cầm ống thổi thổi bụng vậy! … Dạ thưa đức vua tại cám của ngài nhiều chất bổ quá ạ, cu đổi luôn giọng như phim cổ trang. Ta có lời khen nhà ngươi yêu ngan gà như em bé, hôm nào tổng kết nhớ nhắc ta, ngươi sẽ được biệt đãi hai cái còng.
Ha ha ha… Hết phim, hai người vẫn cười chảy cả nước mắt. Ngan gà ngớn mỏ lên, nghênh nghênh - hai cái người này hôm nay làm sao thế?
Thấm thoắt đã ba tháng. Ngan con to nhất bốn cân, con bé nhất hai cân rưỡi. Gà bé hơn nhưng tóm thử một con bất kì cũng cân rưỡi. Mấy lần bố đã nhắc chuyện thịt. Cu bảo ứ, con muốn ngan nhà mình bằng con đà điểu cơ. Mẹ thì rõ ràng, để hết tháng em ra chợ gọi người, bán tất thôi. Sao lại bán, mình nuôi được không muốn ăn thoải mái à. Muốn chứ, nhưng sợ… Bố định nói lại nhưng thấy cu đang học nên tặc lưỡi một cái rồi thôi.
Gà ngan vẫn cứ lớn vù vù. Chiều, nhập nhoạng tối, bố đèo về hai bao thức ăn, gọi cu ra giữ xe. Cu ngạc nhiên, thức ăn cũ đã hết đâu, vẫn còn hai bao mà. Thì tiện có tiền thưởng mua luôn, không lúc cần chả có. Thế là không bán nữa hả bố. Ừ, nuôi cho thành đà điểu hết. Bố nói giọng tức, mẹ đang nấu cơm tít dưới bếp không nghe thấy.
Bố vác bao đi xuống, cu bật tivi xem hoạt hình thấy thằng chuột đang hé hé ê ê con mèo.
- Cu ôi, mang cái đèn pin xuống đây.
- Vâng ạ. Cu vâng to nhưng vẫn ngồi.
Thì bố lên, quát, xuống ngay bắt chuột với bố.
Bố cầm cái đèn trên chốc tủ, kéo tay cu đi.
Toàn chuột là chuột, bằng bắp tay béo núc. Thấy người thấy đèn cuống cuồng chạy như ma đuổi. Nhưng chạy đi đâu được, cửa sắt đã sập như cái phòng biệt giam.
- Chuột gì mà to thế nhỉ? Con cứ tưởng con thỏ.
- Đây này, to là từ đây này… Bố lần lượt nhấc từng bao lên. Đến bao cuối thì … rào rào, những mảnh rơi rơi. Một lúc, trong tay bố chỉ còn nhẹ tênh cái vỏ bao.
- Mẹ chúng mày, hôm nay báo tử hết chúng mày.
- Bố chửi tục à?
- Xin lỗi con. Nhưng điên không chịu nổi.
Bố vung đèn pin. Uỳnh uỵch… cục cục… uỳnh uỵch… chuột chạy mãi mà chả hiểu làm sao. Để đấy mời người ta xơi bây giờ lại đòi giết. Bố không để ý một con giương mắt nhìn như trách. Bố khua khoắng một lúc nữa, chả con nào bị thương, chả con nào bị bắt.

Sáng hôm sau, cu đang đánh răng thì nhìn thấy ba con chuột chết trương dưới rãnh. Mồm đầy bòn bọt cu chạy vào gọi bố. Bố mẹ cùng ra.
- Tại hôm qua bố đuổi nó sợ chết ngất.
- Chết ngất. Cái thằng này nói cứ như đúng rồi ý.
- Hôm qua còn chạy như giặc… làm sao mà lại chết nhanh thế nhỉ.
Bố lẩm bẩm và lò rò ra xung quanh tìm kiếm. Một, hai, ba, bốn, năm con nữa. Bố xách hai tay nặng về, vứt luôn thành một đống. Tự nhiên cu sợ, nép vào mẹ thì thầm, mẹ ơi bọn chuột ăn hết hai bao tăng trọng, bố tức đuổi đánh chúng nó đấy.
Giời ạ, thế này thì gay rồi. Mẹ kêu lên chả biết là gay cái gì. Mẹ lắc đầu rồi lấy điện thoại ra a lô. … thế nhé, đến ngay nhé.

Một lúc sau có một bác sùm sụp mũ bảo hiểm đi vào.
- Thế nào định bán tất chứ.
- Bán tất, đồng giá một trăm. Nhất trí thì bắt, không thì thôi.
Mẹ bảo bố, anh vào bắt đi. Bố nói, ơ… đang lớn nhanh để nuôi thêm chứ. Mẹ ghé vào tai bố, thấy bố nhăn mặt rồi miễn cưỡng ra.
Cuộc mua bán lẽ ra thành công nếu cu không nói. Tại mẹ có cuộc điện thoại đến, tại bác buôn hỏi cu - ngan gà nhà cháu có ăn tăng trọng không. Cu bảo có ạ, cả chuột cũng no nê thoải mái ăn, bọn nó bị trương bụng chết một đống đây này.
Người buôn về tay không. Cu bị mẹ chửi dại quá, cả bố cũng bị tra hỏi. Bố dỗi, ừ tôi cho cả tăng tốc, tạo nạc vào nữa đấy.

Hơn tháng nay ngan gà đã quen ăn ngô thóc. Thấy dáng đi khoan khoái nhẹ nhõm hẳn. Bọn chuột sau hôm bị càn quét chết mất một tổ, tổ khác thấy thơm lại đến đánh chén. Cu vào báo, bố bảo kệ chúng nó, có thân thì phải lo. Cu hỏi, có phải bố cho nó ăn rồi tự chết như bọn trước không? Bố im lặng một lúc lẩm bẩm, lớn nhanh như thổi, lớn nhanh như thổi thì cũng chết nhanh như chớp.
Cu không hiểu nhưng thấy ngan gà ăn ngô thóc vẫn đẹp hơn.  

D. A
Read More..

Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

NHÀ TÌNH Ở TRONG RỪNG

(Truyện đoạt giải thưởng cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi, Hội Nhà văn Đan Mạch - NXB Kim Đồng, 2013-2015)


Lớp tôi có hai anh em ruột - Lý Sơn Lâm và Lý Thị Thúy Tình.
Cái Tình tóc dài, da trắng, học ngang ngửa với tôi nhưng mặt lúc nào cũng cúi xuống. Thằng Lâm to cao, đen cháy, không bao giờ nói câu gì, trừ khi bị lên bảng kiểm tra miệng.
Hai anh em nó chẳng thấy giày dép bao giờ. Có lẽ như thế cho dễ cuốc bộ. Trường THCS dưới trung tâm xã, rất gần so với bàn chân lũ trẻ đồng rừng. Lớp tôi trừ ba đứa là hàng xóm của trường, còn lại đã có xe đạp. Những chiếc xe không phanh, kêu vang, xích đánh lung tung, nhảy tâng tâng trên con đường, đoạn cấp phối, đoạn hoang sơ. Thường thường bọn tôi gần đến trường thì gặp Lâm và Tình. “Lâm ơi, lên tao đèo”, thằng Lâm như điếc vẫn cùn cụt bước. “Tình ơi, lên xe tớ đi”, bạn cứ đi đi còn một tí thôi mà. Thật chẳng hiểu ra làm sao, muốn thân thiết một tí cũng không được.

Hôm nay, giờ sinh hoạt, cô Thơm nhận xét lớp sơ qua một tí thì thông báo, lớp ta có hai bạn Thanh và Tình được vào đội tuyển thi học sinh giỏi văn cấp huyện. Từ thứ hai tới, các buổi chiều Thanh và Tình sẽ đi học bồi dưỡng.
Tôi hơi cúi mặt nhưng vẫn sung sướng thấy đám bạn đang dồn mắt về phía mình. Còn Tình, kìa sao lại đứng lên…
- Thưa cô nhà em… em không đi được đâu, cô cho bạn khác đi.
- Bài viết về gia đình em hay lắm. Các thầy cô tổ văn đều cho 9 điểm. Em không được nói thế.
Cô Thơm mở cặp, mở quyển sổ to, lấy tờ giấy thi. Cô đọc: “Nhà em ở trong rừng sâu, bên hồ nước xanh, có cây hoa đỏ rực trùm lên mái nhà. Hàng ngày, bố em ở trong rừng, gặp cái gì lấy cái đấy. Mẹ em hay ở nhà nuôi lợn, lâu lắm mẹ không đi đâu, mẹ sợ đốt nương cháy nhà mình. Hàng ngày em dậy từ lúc nghe tiếng gà rừng gáy, cá quẫy một lúc rồi đi học luôn. Trời tối om nhưng em vẫn đi đúng đường. Có hôm gặp người đi rừng họ kêu ma ma rồi bỏ chạy. Em cũng chạy vì sợ nhưng lại đến trường nhanh quá…
Ma ma ma ha ha ha, ma thật chúng mày ôi…
Một tiếng rú lên, một tràng a a a, ruỳnh ruỳnh bàn ghế. Cô Thơm cũng đập bàn, quát, nhưng chả ai nghe tiếng gì. Cái Tình gục xuống, hình như là khóc vì thấy đôi vai rung lên.
- Chúng mày điên à. Im ngay. Im hết…
Thằng Lâm hét lên. Nó đã nhảy ra dãy giữa từ lúc nào, hàm răng cắn chặt, mặt như sát thủ. Im hết thật, ai dại gì mà ngo nghoe lúc này, lơ mơ ăn một chưởng thì tàn tật. Im lặng thì tiếng khóc của cái Tình rõ lên. Nấc nấc, sịt sịt, hư hư… Bọn tôi nhìn nhau, chả biết làm gì. Ngột ngạt thật là khó thở.
Cô Thơm kết thúc giờ sinh hoạt bằng câu, thôi cả lớp nghỉ và đi xuống chỗ cái Tình. Thằng Lâm đã ra trước, nó ngồi dưới gốc phượng, trông xa như một phụ huynh đợi con. 

Buổi tối, lúc ăn cơm, tôi kể chuyện anh em thằng Lâm cái Tình ở lớp. Mẹ chửi luôn, lũ quỉ nó mang chuyện nhà nó ra cho mà biết lại đi làm trò hề. Tôi im lặng, như mình là thằng đầu têu. Bố hỏi, con biết nhà nó chưa? Tôi bảo, con thấy  chúng nó đến chỗ đập Huổi Vả thì mất hút. Bố lắc đầu, cười, thằng này nói như chuyện ma. Tôi lại gần, húc húc đầu vào ngực bố.

*

Chủ nhật ấy, tôi cùng bố mẹ đi nương. Nương không xa lắm, tổng số thời gian hơn ba tiếng, nhưng lằng nhằng cả đi bộ, bơi thuyền.
Đoạn đi thuyền trên đập là thích nhất. Nước trong leo lẻo nhìn rõ lưng, mồm bọn cá thiểu, tép dầu. Những thuyền chở rọ tôm mờ mờ trong sương. Những chú le le thấy người thi nhau ngụp lặn khoe tài năng. Tôi ngửa mặt, hít hà. Gió mơn man, ngọt ngọt, từ mặt hồ lăn tăn lên. Bố nhìn tôi cười, mẹ cu xem cái mặt nghệt kìa. Tôi bị bắt quả tang, mất hứng nhưng núi non trời nước vẫn râm ran trong người.
Thuyền đang lướt lướt giữa hai khe núi. Sát mép nước có một ngôi nhà, đúng ra một túp lều. Mấy bậc đá, một bụi tre, một cây gì hoa đỏ rực trùm lên khiến túp lều lung linh như trong phim.
- Đây là nhà bà Sính. Bà này hồi trước ở bãi giữa sông, ngoài xóm nhà mình. Cái đêm lũ về, sáng dậy nước mênh mông gào thét, tưởng cả nhà đi theo hà bá rồi.
Bố chưa nói xong thì có một bà xách hai cái xô xuống bến. Hình như là xô có cám lợn hay thức ăn gì đó. Bà vừa chạm mép nước, lập tức mặt hồ từng đợt sóng gồ lên ào ào về. Cá, nhiều cá thế. Nhao nhao, đớp đớp, nhảy cao biểu diễn, một vùng hoa mắt. Tôi bị thôi miên, chỉ loáng thoáng nhòe nhòe một người, như cái nhụy của bông hoa cá.
- Hôm nay ông ý đâu mà để bà lơ vơ thế này.
- Đi xẻ. Cả tháng nay có về đâu.
- Ừ, kiếm ít gỗ mà làm nhà. Ngoài bãi đã đành vậy, giữa rừng mà ở lều khó coi lắm. Bao giờ phạt mộc cho em giúp vài buổi nhá.
- Chả biết có làm không, xẻ thì xẻ vậy thôi.
Thuyền vẫn đi, bố vẫn chuyện chả để ý gì. Mãi một lúc sau, mẹ mới bảo tôi, xem bố mày kìa, có ai nghe đâu mà vẫn nói kìa. Tôi bơi nhanh thế cơ à, bố giật mình chống chế.
Câu chuyện giữa bố và mẹ lại tiếp tục.
- Nhà này được hai đứa con, một đứa trắng, một đứa đen, nghe nói học giỏi lắm.
- Đen hay trắng, giỏi hay dốt, ở cái xó rừng này thì cũng đời con trâu cả thôi.
- Đã bảo bao lần rồi, đừng có kiểu đánh đồng. Nhà này nó khác đấy…
- Ừ. Khác. Rồi xem khác thế nào nhé. Mẹ có vẻ rỗi.
Nhà cái Tình, thằng Lâm hình như cũng ở trong này? Tôi nghe bố mẹ nói chuyện với nhau, đã ngờ ngợ, giờ mới hỏi.
- Thì đang nói nhà ấy chứ nhà ai, cái thằng đần này. Mẹ vẫn còn giọng tức bố.
Hóa ra vừa rồi là nhà cái Tình, thằng Lâm. Tôi im lặng, tiếc rẻ, nhớ lại, tưởng tượng. Loang loáng túp lều, trời nước, núi rừng.
Bố mẹ đã chuyển đề tài sang nương sắn. Bố nói, có khi mình chuyển nhà vào trong này, giờ cần phải làm kinh tế, các con lớn rồi, còn học cao lên không thể trông vào mấy sào ruộng. Mẹ bảo, tôi lạy ông, ông thích thì cứ đi mà làm người rừng, tôi ở ngoài xóm, đói tí nhưng văn minh. Bố lắc đầu, đúng là đàn bà chưa chi đã rụt vòi lại. Mà tôi nói cho bà biết, đừng có khinh người rừng nhá… Tôi hỏi, tôi bà, thằng Thanh hôm nay làm người gì đây?

*
Nương sắn nhà tôi tít trên đỉnh núi. Khoảng chục nghìn hốc từ đỉnh xuống. Bao nhiêu mét vuông, héc-ta, người làm nương chả bao giờ tính thế.
Lên đến nương, kệ tôi hổn hển thở, bố mẹ bắt tay vào làm luôn. Sắn đã cao đến cằm, lá lòe xòe đằng trước đằng sau cái đầu bố mẹ. Việc làm cỏ đợt 3 này thường các nhà bỏ nhưng nhà tôi vẫn làm để vụ sau đỡ công. Tôi dốc can, uống một bụng nước xong, khoan khoái ngắm nương nhà mình. Từ dưới đập nhìn lên chỉ biết là xanh ngắt; giờ sát mắt, chỗ xanh rì, chỗ bạc bạc, gió đang lật lên lật xuống xem xét lá.
Bố ơi, mẹ ơi, hí hí… Thằng này vẫn còn đứng đấy mà cười à, làm đi một lúc rồi nấu cơm. Tôi cầm con dao, thử cạo cạo vào lòng bàn tay, đang định chui vào  lối thì lại thấy bố mẹ... Lá sắn xanh xanh ken nhau thành một biển lá, chỉ còn cái đầu hai người lúc nhô lên, lúc chìm nghỉm. Như là bố mẹ bị chôn trong sắn. Bố ơi, mẹ ơi. Cái gì, thằng này vẫn đứng đấy à. Hí hí, con tưởng bố mẹ bị chôn sống trong màu xanh. Tôi cười to thành tiếng và tả lại. Bố cười còn to hơn tôi, còn mẹ thì nói - Đừng có mà gở, ở nhà thế nào cũng được nhưng đây rừng rú, nói một câu phải nghĩ.
Tôi chả nghĩ gì khi đã chui vào trong sắn. Âm u ầm ù, muốn làm cỏ dưới chân phải ngụp mặt xuống như xuống âm phủ. Muỗi như đỉa dưới nước, ào ào xông đến, ve ve cười nói, hôm nay được liên hoan thịt trẻ em. Tôi gãi, đánh đét đét, rồi chửi, vẫn không ăn thua. Tức quá không chịu được, tôi lao cho người thẳng lên, rồi giộng giộng xuống y như những lần ăn cơm bị nghẹn nhẩy nhẩy cho thông cuống họng. Tình hình không suy chuyển, tôi sịt sịt hơi qua kẽ răng bất lực. Bố mẹ vẫn đang đằng trước lom khom, lúi húi, nhấp nhô. Tôi định gọi mẹ về chuyện muỗi nhưng chợt nghĩ bé tí quá nên thôi. Tôi tìm cách làm chung với muỗi. Ấy là như con cá, vừa làm vừa uốn éo, vùng vẫy. Muỗi có vẻ thua, những lấm tấm đen xì lùi ra, vòng u u e e rãn rộng. Kết quả đã trông thấy, khoảng dăm chục hốc sắn cỏ quang vé. Muỗi ông muỗi bà, già lụ khụ, thiếu niên nhi đồng… đấm ngực kêu khóc xa xa. Chúng đang nhìn một cây mồ hôi, một con gì lạ lắm, một quái vật. Này cái võng không người, này cá lượn, này rắn quăng, này ma lóe sáng tắt phụt… Tôi không thể “biểu diễn” lâu hơn được nữa. Công vô ích gấp trăm lần công hữu ích. Kết quả là mệt ấn tôi ngồi xuống… âm ti. Tôi vuốt mặt, luồn tay vào trong áo vã từng nắm mồ hôi ra. Mồ hôi vẫn tiếp tục chảy, như có quả tim chuyên bóp mồ hôi. Tôi định ngồi một lúc cho mệt chẳng còn chỗ mà mệt rồi sẽ làm tiếp. Nhưng muỗi lại hiểu theo cách riêng của loài lấy máu làm cơm. Tôi vừa ngồi trong ù ù tai thở, thì nghe một tiếng hô - Giương vòi thẳng tiến, đánh chén anh em ơi. Tôi chẳng còn tay chân nào mà chống đỡ; quẫy đạp, ngúng ngoắng cũng vô tác dụng trước hàng nghìn cái vòi làm bằng thép trời. Trong đau điếng vô thức, tôi lao ra, mồm kêu, ối mẹ ơi cứu con.
Con ơi, con ơi… Thằng Thanh bị ong đốt rồi… Bố nó ơi…
Mẹ chạy, bố chạy, ào ào ào ào xuống. Tôi được dựng lên, vuốt mặt, vuốt ngực như cấp cứu người sắp chết.
Ong vàng hay bò lỗ? Không phải.
Thế rắn cắn à, chỗ nào? Không phải rắn.
Thế thì làm sao, nói mau không chết ngay bây giờ.
Muỗi. Muỗi cả nước về đốt con.
Úi giời ôi, con tôi là con tôi ơi… Bố ngân dài, giọng đau thì ít, giễu cợt thì nhiều. Mẹ gắt bố, anh còn trề cái môi ra mãi à, mau đốt lửa lên.
Tôi hơ người bên khói lửa. Lửa khói đi đến đâu, nhẹ bẫng đến đấy. Mươi phút sau thì tôi kêu nhẩy lên reo to, khỏi rồi. 
Sau vụ muỗi xuýt xơi tái con người, tôi “được” nấu cơm (mẹ đã bắc từ trước). Nồi cơm đã cạn, ấm nước sắp sôi, bốn con cá khô đang thơm lừng bên than. Tôi ngồi lấy vì một lúc thì hết việc. Bố mẹ vẫn say sưa làm. Đám sắn rung rung, gần gần xa xa, nhảy nhót háo hức…
*
Tôi đã tụt xuống vệnh núi trước mặt. Rừng chỗ này còn nguyên, nứa giang dây leo chằng chịt, thỉnh thoảng lại vút lên những cây to phải năm sáu người như bố ôm mới xuể. Tôi nhìn mãi không thấy ngọn, mỏi quá, hạ cổ xuống thì òa ngay trước mắt một đôi gà. Cái mào, bộ lông, đỏ, mượt, sáng rực lấp lánh. Nhoăn nhoắt nhảy, luồn trên những thân giang. Tôi bị chúng kéo đi, mắt trên không dời; chân, người bên dưới cứ nhấp nhô cao thấp theo.
Tôi sẽ đi mãi theo ánh lông gà, trong niềm sung sướng đến nơi có vượn người mất, nhưng vợ chồng gà rừng đột ngột đổi hướng. Đang âm u rậm rạp chằng chịt bỗng òa ra một khoảng sáng chói mắt. Một khúc gỗ… đang xẻ. Một cái đầu tóc ngắn bù xù và một tóc dài hai bên lưỡi cưa. Tình, cái Tình. Tôi há hốc mồm, đứng như trời trồng. Mấy phút, chỉ xoèn xoẹt xoèn xoẹt tiếng cưa ăn gỗ. Cái Tình cúi mặt, lâu lâu mới hẩy cổ hất mái tóc lòa xòa xuống mắt. Ông bố đang nói chuyện, nhịp nhịp theo đường cưa. Tôi ngồi xuống, giấu mặt trong đám lá giang theo dõi. Tiếng gỗ xật xật xót xót như khóc. Loáng thoáng tiếng ông bố, tiếng Tình lúc nổi lúc chìm - Lấy vợ… lấy chồng… làm nhà… làm nương… không kệ con… con khắc lấy măng bán được tiền… Hai người như kéo co không phân thắng bại. Đẩy kéo kéo đẩy, rì rì xoèn xoẹt, xoèn xoẹt rì rì… thật là nhạt nhẽo. Tôi ngồi chán quá, xuống máu chân, định đứng lên nhưng lại sợ không biết làm thế nào khi bố con Tình thấy mình. Tôi véo chân, vặn người và rẽ rộng đám lá giang ra… kệ, họ nhìn thấy thì xuống kéo cưa là cùng.
Tiếp theo thì tôi chả thèm nhìn bố con thợ xẻ nữa. Phía trước, ngay bên cây đốn hạ, hở ra một cành khế, toàn quả là quả, lúc lỉu, vàng rộm. Sao lại khế trong rừng nhỉ, tự có hay ai trồng? Ngạc nhiên tích tắc thì nước chua te te về, tứa như mạch khe từ thịt lưỡi, chân răng. Mình mà mang được một ôm khế về chắc mẹ khen phải biết. Tôi đứng lên, ma khế dắt đi.
Tôi bước bồng bềnh trong ngập răng, sịt sịt chua ngon, nước chảy xuống cằm. Lúc này chắc phải có cái gậy tre phang vào đít chục cái mới tỉnh được tôi. Quả khế xa xa đang bắt đầu ngắm vào hàm răng. Tôi nhắm mắt…

Ối giời ôi… bố bố… đau quá… đau đau…
Tiếng kêu thất thanh của Tình làm nảy người tôi lên. Tôi nhảy vót một cái lên khúc gỗ, xuống chỗ Tình. Máu. Máu ở chân Tình, ngón cái oặt ra xương trắng hếu. Bố Tình ôm Tình lên, mặt nó nhăn nhó tê dại. Tôi luống cuống chạy vòng quanh, rồi chẳng biết làm gì, đỡ lấy bàn chân Tình. Lấy thuốc lào, gói kia kìa. Xé cái áo ra… giật mạnh vào… Bố Tình hét, tôi ào ào làm theo.
Thế này phải mất hàng tháng nghỉ học rồi. Tôi nói khi băng bó xong, Tình ngồi dựa lưng vào khúc gỗ.
- Cháu là ai mà đến đây? Bố Tình lúc này mới hỏi tôi.
- Cháu học cùng với Tình, cháu đi làm cỏ sắn.
- Thế là học cùng cả với thằng Lâm à.
Vừa nói đến Lâm thì Lâm về, đặt uỵch can nước xuống, cả một xâu cá. Tại con đấy, lấy nước gì cả mấy tiếng đồng hồ; đợi mãi, đành cho cái Tình cầm cưa. Suýt chết. May có thằng bé này ở đâu chạy đến.
Lâm không nhìn tôi. Nó cúi xuống, ghé sát mặt vào chân Tình, thổi phù phù, hỏi đau không. Tình nhăn mặt gật gật.
Thôi cháu về, kẻo bố mẹ cháu sốt ruột đi tìm. Tình cố gắng nhé.
Tôi chào, và bước nhanh. Đến giữa dốc, thằng Lâm chạy theo bảo, tao biết nương nhà mày rồi, đi đường tắt này cho đỡ mệt. Một loáng, đến gốc cây sấu, thằng Lâm chỉ tay… kia nương nhà mày kia kìa.
*
Tắt mặt giời, nhà tôi mới nghỉ. Một đoàn xuôi dốc. Bố vác hai cây chuối tía to vật vã, mẹ một gánh củi, và tôi dao rựa, cuốc, cái can, áo mưa … linh tinh.
Lúc về nhanh hơn, một loáng đã đến túp lều ban sáng. Đã nhá nhem tối, trời nước nhờ nhờ, cây hoa đỏ rực chỉ còn lùm lùm đen đen. Bà Sính giờ này chắc đang cho lợn ăn, bố vừa khoắng cái dầm vừa nói. Cái ông này lại sắp sửa đấy, mê nhà này hay sao ý nhỉ… Dừng lại, dừng lại cho con xuống đây - Tôi nghe nói thế chợt kêu lên.  Ơ cái thằng này bị làm sao thế, xuống đây về bằng cách nào…
Tôi nghiêm giọng nhắc lại chuyện đã kể cho bố mẹ. Tôi nói, phải vào thăm cái Tình, bị nặng lắm, không biết có chữa được không? Tối rồi, lên đấy rồi mò thế nào được đường mà về, thôi thôi thôi… Bố mẹ đều dứt khoát. Kệ con, bố mẹ cứ về trước đi, tôi cương quyết nhảy ào lên.

Nhà tối om, mái sát mặt. Tôi đã bước vào nhưng không dám đi tiếp liền đứng đấy gọi to, Tình ơi, Tình ơi… Không có tiếng đáp, chỉ tiếng lợn réo đằng sau. Một lúc thì tiếng bước chân, rồi cái đèn sáng lên.
- Tình ơi, có đau không… Bác à… Tình ở đâu
- Cháu là ai… Cái Tình nó đi rừng… ba bố con vẫn xẻ…
Tôi nói nhanh, Tình bị cưa vào chân, tận xương trắng hếu.
Ối giời ôi con ơi. Ông ơi là ông ơi sao lại bắt con gái xẻ. Bà mẹ kêu khóc, lảo đảo chạy, đâm vào tôi. Tôi không biết làm thế nào thì may quá… ba bố con Tình về.
Tình được hạ xuống giường từ lưng bố. Bà mẹ run run soi đèn, bà cởi cởi chỗ ngón cái băng bó để xem, Tình hét lên - Ái ái ái chết con rồi.
Thôi bác đừng động vào chỗ ấy. Không sao đâu ạ, vấn đề là phải giữ cho khỏi nhiễm trùng. Tôi nói và thấy ngại khi bất ngờ mình xuất thần người lớn. Bố và Lâm nhìn tôi ngạc nhiên, cảm mến. Thằng Lâm bảo tôi, thôi tối rồi ở đây mai đi học luôn với tao. Tôi từ chối bảo còn sách vở, còn bố mẹ đợi dưới bến.

*


"Nhà Tình ở trong rừng" in trong tập này

Hôm sau, đến lớp tôi hỏi thằng Lâm ngay, cái Tình thế nào rồi và đưa một gói thuốc, dặn dò cách uống, cách bôi (theo lời mẹ tôi). Thằng Lâm kể, Tình đòi đến trường nhưng không ai cõng đi được. Thằng Lâm nắm tay tôi vẻ mặt buồn buồn. Vừa lúc bọn nó vào đông quá thành ra tôi chả nói được gì.
Trống ra chơi, tôi khoác vai thằng Lâm đến gốc phượng. Tôi đã nghĩ suốt bốn tiết, liền bảo Lâm ngay - Tớ có xe đạp, sáng sáng tớ sẽ đến đèo Tình đi. Lâm lắc đầu, không được… từ nhà phải đi thuyền sau đấy mới được đi bộ. Thế à, tớ quên mất, thế toàn đi bộ có được không. Được, nhưng leo núi hàng tiếng đồng hồ, tớ đi thử một lần khổ lắm… Hai đứa im lặng một lúc thì cô Thơm đến. Cô hỏi tình hình Tình, tôi nói một lèo. Cô Thơm nghĩ một lúc rồi bảo đưa Tình ra ở tập thể với cô, chỉ còn cách đấy. Lâm lắc đầu, chưa chắc bố mẹ em đã đồng ý, chưa chắc cái Tình đã chịu đi.
Cuối cùng Tình cũng ra ở với cô Thơm, sau lần tôi cùng cô vào nhà.
Nhờ cô Thơm, nhờ… cái chân tai nạn, bài văn của Tình đã đoạt giải nhất huyện. Tôi vẫn nhớ đoạn kết - …. Con đường của em đi được nối dài thêm từ đợt em phải ngồi một chỗ. Mẹ ơi, bố ơi, anh Lâm ơi, Thanh ơi, các bạn ơi… Tình sẽ có đôi chân khỏe nhất.


Read More..

Thứ Hai, 20 tháng 6, 2016

MỘT CHUYỆN LẰNG NHẰNG





Chỉ được mỗi cái khoe cổ, lúc nào cũng vác mặt lên giời, kíu kíu lộng cả óc.
Chỉ được mỗi cái lắm chuyện, chưa gì đã như nhà cháy, làm như thiên hạ chỉ mình biết kêu không bằng.
Mình kêu mình nghe thì đi một nhẽ…. Đằng này tai nó lại điếc cơ. Toàn cứ lằng nhằng đâu đâu. Nói toạc cả mỏ ra vẫn như nước đổ xuống rãnh.
Hôm nào có khách, phải đẩy nó ra, cho ông chủ thịt, anh em ta mới nhớn được.
… Nói sau đuôi. Chửi trước mặt. Túm tụm cụng mỏ nhau “buôn dưa”, cạnh khóe. Ra góc vườn rỉa lông, thở dài… Và nghĩ ác.

Ba mươi mét vuông xóm gia cầm căng như cái diều bội thực.
Tình hình không suy chuyển. Vẫn ai có việc nấy làm. Vợ chồng ngỗng vẫn như cái loa đứt phanh. Gà trống, gà mái, ngan con, ngan mẹ tướp cánh vì mất ngủ xuyên ngày đêm. Cây bưởi cũng chán đời, cúi mặt lá, quả vẹo, quả đen sạm. Bức tường thỉnh thoảng vữa lại tự nhiên rơi.
*
Hôm nay, hai bà mẹ ngan, hai bà mẹ gà bắt đầu ấp; năm chị mái mang thai bắt đầu nhảy ổ.
Giữa sân, hai ngan bố đang mào tái, tư lự như tượng đài. Một lúc, thì một ông phá tan yên lặng…
- Lo lắm ông ạ. Chỉ cần bây giờ một tràng kíu kíu kéc kéc là tất cả đi tong.
- Thì vưỡn. Tháng trước mấy bà nhà mình chả thụt trứng lại còn gì. Lẽ ra mười lăm, được có chín đã ấp.
- Một quả sa bằng ba quả đẻ. Cái đấy cũng xót nhưng tôi lo là lo bọn tí tì ti kia. … Đang hình đôi mắt, trái tim, oàng một cái như bắn súng, nhỡ quái thai thì khổ tất cả.
- Biết khổ sao không làm gì đi, than thở với tôi thì tôi biết than thở với ai. Tôi là siêu ngan chắc.
Ngan sao gắt lên, sải cánh, chạy như điên. Ngan trắng tưởng ông già giận mình, liền ù té vút theo. Gà trống, gà giò, gà con chả biết mô tê gì, theo quán tính cũng vòng vòng lượn lượn. Nhảy tung lên, đè lưng nhau, oác oác oác vang trời. Ngã dúi dụi, mổ cánh nhau, ặc ặc ặc. Chiến tranh rồi, đánh nhau to mất rồi, ai đó hét lên. 
Ruỳnh ruỳnh theo vòng chữ nhật, mỗi lúc một nhanh. Cát bụi, lá khô mù mịt, xoáy một cơn lốc trên đầu. Gió, bão tự sinh cứ nhè vào tận cuống lông, lông chưa kịp xẹp đã dựng lên, nghiêng ngả. Hình như có đôi đũa khổng lồ nào đang khoắng. Dừng lại đi, chạy mãi như thế này thì đứt hơi mất thôi. Ông chủ ôi, ra nhanh lên, không chết mất.
Hai ông ngan bị tầu hỏa nhập ma đang chiến nhau. Hai ông gà cũng gằm gè như kẻ thù. Từng đôi gà bà quác quác giồng đầu nhau, giật lông nhau như bọn người nữ tranh nhau người nam. Lũ choai choai chả hiểu người nhớn thế nào túm tụm vào từng nhóm, nhảy lên, hạ xuống như đánh bốc.
Điên thật rồi. Chạy mãi thì máu sôi lên chết bỏng mất, án mạng gần lắm rồi.
Đánh nhau thế được cái gì?
Những người đánh nhau không nghĩ thế. Chỉ hai cụ ngỗng lúc này đang xanh mắt góc vườn lo lắng. Họ đang tập trận, biểu dương lực lượng, thị uy vào mình. Này mỏ vừa sắc vừa nặng hàng tạ, này cánh nhoắt một cái lên ngọn cây, nhoằng một cái hạ trúng đích ngay. Này móng sắc hơn lưỡi câu cửa hàng, móc chỗ nào chết chỗ đấy… Và bão tố bị điệu về, từ trời, từ đất, từ bức tường đương xoay xoáy.
Sát ngay nhau, gió oánh vào nhau. Kinh khủng khiếp. Thà nhảy ngay vào cho một nhát chết tươi còn sướng, lại cứ ùng oàng bày đặt nắn tim gan bóp lòng phèo, đau hết cả mình. Hai cụ ngỗng tim rơi xuống ruột một lúc thì chạy. Lạch bạch, cổ cao loằng ngoằng như con lật đật, mắt bị treo tít tít lên thành thử đôi chân như mượn của ai. Mồm kêu, mắt treo, chân vấp. Cái máng, vỏ lon bia, mẩu gạch vô tình thành vật cản. Oạch… oạch… bổ chửng, chổng vó. Mãi vẫn chưa dậy được, mới hơn ba cân nặng nề gì cho cam. Dậy đi, muốn chết à, dậy đi. Tiếng kêu như xé vải. Nguy cơ chết cạn đến nơi vì bọn gà ngan đang xúm lại. Ông không nỡ bỏ bà, bà vẫn đang cố gắng nhưng cái chân chấp chới lên bầu trời mất rồi. Cái cổ lúc này thượt ra như con rắn chết.
Đoàn gà ngan quây lại, phanh kít, chân vẫn còn trượt trượt.
- Làm sao mà chạy? Ngan hỏi một câu rất ngớ ngẩn.
- Làm sao mà chạy. Làm sao mà chạy… Mấy con ngan bé, gà nhiếp đang học nói, đế theo. Vẫn còn mệt, thở hực hực nhưng tiếng cười bật tung cái mỏ mím rồi. Ai cười đầu tiên ý nhỉ? Chẳng biết. Nhìn ngang toàn mắt loe xoe, long lanh.
Ngỗng bà biết tất cả đang dòm mình, cố thót bụng, gồng người nhưng hai chân chỉ ới ới vào khoảng không. Ngỗng ông, dùi mỏ xuống đất, bẩy lên nhưng bà nặng quá, không nhúc nhích.
Cố lên, cố lên. Kíu kíu. Ngan bé, gà nhiếp vỗ đôi cánh cụt lủn cổ vũ. Lúc này chả ý tứ gì nữa trống mái cùng cất tiếng. Ò ó o, quác quác quác, khà khà khà… thật là náo loạn.
Náo loạn mãi như thế này thì chết. Tiếng vỗ cánh, tiếng reo hò đã bớt vì nhạt. Nghĩ là nhạt nhưng chưa đến giờ ăn. Biết làm gì, sân đã hẹp lại còn đổ bê-tông. Vài con đã bỏ đi, mấy con vẫn gan lì, he hé mắt, tận dụng dịp vui. Hai ông bà ngỗng lúc này đã đứt hết dây thần kinh xấu hổ, cứ trơ ra đấy. Kệ, ai cười rụng mười cái lông.
*
Xam xam tối mới có tiếng xe máy, tiếng mở cửa. Cả bọn nhao ra, rướn cổ, móc chân lên hàng rào… Vẫn là thóc, là rau nhưng miếng đầu tiên là ngon nhất. Ngỗng ông tứa nước bọt, đi mấy bước lại quay lại nhìn ngỗng bà. 
Ông chủ đang mở cửa ra. Cả bọn ào tới. Lùi ra, tai nạn giao thông bây giờ. Ái ái, mổ tay người ta à. Chả ai nghe, tiếng rào rạo ngon ngon đã cất lên, ngập tràn. Ông chủ đứng ngắm, mắt tít lại, tay giơ giơ, rập rình đếm…
Hai thằng ngỗng đâu? Hai thằng ngỗng đâu?
Chả ai nghe tiếng, chả ai giả nhời vì còn mải ăn.
Ông hốt hoảng gọi kíu kíu. Lập tức một tràng kèn đồng vang động cả vườn.
Giời ơi, làm sao thế này? Đứa nào du em tôi xuống rãnh thế này? Khổ thân quá, có người gặp tai nạn mà chúng mày vẫn ăn được à… Ông chủ kêu như lệnh vỡ. Rồi ông bế ngỗng lại máng thóc. Tất cả rạt ra, nem nép. Ngỗng không quen ăn bế, cổ cứ ngắc ngắc, chân cứ giãy giãy. Ông thả ngỗng ra. Máng ăn tích tắc lại châu kín mỏ. Ông xua tay, cầm cái roi, vút vút:
- Miếng ăn là miếng nhục. Cho tôi hỏi, ai du bác ngỗng xuống rãnh?
- Tại bố mẹ cháu chạy, cháu chạy theo.
- Thế là thế nào?
- Bố mẹ cháu chạy vòng quanh, cháu sợ cũng chạy vòng quanh.
- Nói thế thì gà Mỹ cũng chả hiểu được. Lằng nhằng quá.
Ông chủ túm ngay một bác gà trống, xoay cho một vòng tưởng lộn hết thóc trong mề ra. Ông nâng gà lên, mồm đối mỏ, hỏi:
- Tôi hỏi anh là phụ trách chuồng nhá, anh nói cho ngắn gọn… Ai du bà ngỗng xuống rãnh?
- Tự bà ấy đấy ạ. … Nhưng…đầu tiên là chẳng hiểu làm sao bọn cháu chạy.
- Trước… đầu tiên ấy là gì?
- Là ông bà ngan lo lắng xong, chạy thục mạng.
- Trước ông bà ngan lo lắng là gì?
- Là tức quá. Đang suy nghĩ, đang giấc mơ, đang đùa nô… thì có tiếng kêu như bom B52.

Ông chủ lần lần ngón tay, đầu gật gật, rồi à lên một tiếng.
Ngan ông được điệu đến. Ông bình tĩnh kìm nén lạ, cái cổ không tiến lên thụt lùi, hai mỏ mím chặt, tiếng khà khà chỉ còn như tiếng kiến. Ông nói chậm, chắc… người khỏe cũng chết dần chết mòn, chuồng mình lại nhiều người nữ đang tuổi sinh sản. Tất cả là do sự kêu la khóc thét của ông bà ngỗng.
Nghe thủng chuyện, ông chủ cười ngất, tưởng gì, chuyện này quá “đan rổ”.
·       Vợ chồng nhà ngỗng đâu, ra chào mọi người một câu nào.
Ông chủ tiến lại, cúi người, vòng vòng hai tay như đón nguyên thủ quốc gia. Đám ngan, gà dạt về một góc, ngớn nhìn. Vợ chồng ngỗng cảm động, đôi mắt rơm rớm trên ngọn cổ chênh vênh… Chỉ giây nữa thôi những tiếng nói trang trọng sẽ cất lên, những tràng vỗ cánh giải tỏa, và rồi tất cả sẽ bình yên thân ái. Nhưng, không được rồi. Ông chủ vừa bước thêm một bước, dự định vuốt ve xong sẽ ngồi xuống, lắng nghe như mình là một loại ngan, một loại gà thì … Kíu kíu kíu, kéc kéc kéc, một tràng. 
Chạy. Chạy. Chạy.
Ngỗng chạy, vấp ngã.
Ngan chạy, đánh võng. Gà chạy, nhảy bay.
Ông chủ đứng trơ hới, thành trọng tài bất đắc dĩ. Mất mấy giây mắt xoay như mắt búp bê, chả hiểu ra làm sao, ông chủ mới giậm chân, hét lên:
·       Giời ơi, dừng lại, điên rồi à, dừng lại…
Có vẻ ông chủ lo mất thóc mất cám vào việc chạy? Không phải. Ông  lo tai nạn xảy ra. Dễ lắm, tốc độ cao, đường xá toàn phân trơn nhèo nhèo, cây gậy, gạch đá; liếng chân lái là… thẳng bước vào nồi.
Ông chủ đập hai tay như cánh gà dưới ao, khản đặc giọng, không còn ra tiếng gì nữa rồi. Chỉ còn thằng người chơi vơi chới với.
Mãi, đâu như dăm phút bất lực thì ông chủ nói một câu chả văn hóa tí nào – kệ mẹ chúng mày, cho điên hết pin thì khắc thôi.
Ông chủ vào nhà, đứng im lắng nghe. Ngoài vườn, tiếng ngỗng kíu kíu khoan nhặt, tiếng ngan khà khá đắc chí. Như chưa hề có chạy loạn chiến tranh.
*
Đêm, ông chủ viết bài xong, khoan khoái lạ. Ông mở cửa sau, nghiêng tai lắng nghe. Tiếng gà con nhiếp nhiếp làm nũng. Tiếng gà mẹ cục cục bảo ngủ đi. Tiếng ngan khà khà, ngủ ngoan nào, mai ông quà cho con giun.
Ông chủ lấy gói thuốc Thăng Long, bật lửa trong bóng tối, đầu vẫn ngập tràn khu vườn. Cạch, cái bật lửa buông tay, xuống sàn nhà. Kíu kíu kéc kéc, mồm ngỗng như cái chuông tự động, xé toang màn đêm. Ông chủ nhắm mắt, lấy tay giữ ngực, đợi phút náo loạn xảy ra. Không, không có, chỉ bổng lên một tí thôi, đêm lại chìm xuống. Thôi các cháu ngủ ngoan nhé, ta cũng đi ngủ đây, mai còn họp nhiều ý kiến, ông chủ nói bé nhưng chắc ngoài vườn vẫn nghe thấy.
Ông chủ ngả lưng, nghĩ vơ vẩn một lúc thì ngủ đến.
Trong giấc mơ ông thấy mình chạy, dẫn đầu đoàn ngỗng ngan gà vịt. Sáng dậy, giấc mơ hẵng còn, ông buồn cười quá, hi hi thành tiếng. Bà chủ đang đánh răng, nói giọng toàn bọt – ôi iết ông ười ái ì ồi á, ược ôi ứ yêu au ãi i (Tôi biết ông cười cái gì rồi nhá, được thôi cứ yêu nhau mãi đi).
Gà vịt ngan ngỗng có nghe thấy không nhỉ. Chắc là có, vì ngoài vườn bỗng ran lên chương trình ca nhạc chào mừng. Đấy, hợp xướng trống mái già trẻ đang… kíu kò kíu, khà khà khà, ò ó o, cục ta cục tác, chiếp chiếp chiếp…  



Read More..