Tìm kiếm Blog này

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2015

CHÙM THƠ PHÒNG CHỐNG MA TÚY



ĐÁM MA NGƯỜI CHẾT TRẺ

Chị như cái vỏ đỗ
Cong vênh nghiêng ngả nắng chiều
Tiếng khóc không còn ra nữa
Chỉ nhịp tim nấc lên

                  Đứa con trai hôm nay ra đồng bằng ảnh
Có một cơn gió đi đón
Làm tung bay vàng mã xuống ruộng
Nơi những chiếc kim tiêm cắm mặt xuống bùn
Như lũ bạn nó lêu vêu
Cúi đầu sau quan tài ân hận

Chàng trai di ảnh tóc vuốt keo như ca sỹ
Có nụ cười rất tươi
Vòng hoa trắng và khói hương trong nắng
Đường ra nghĩa địa toàn mây

Những tiếng thở dài tiếc thay
19 tuổi dính vòng nghiện ngập
22 tuổi trông như hài cốt
25 tuổi những ngày sống nốt…

Chập cheng chập cheng sâu hun hút
Sợ lắm cái tuổi mới lớn
Tùng tùng tùng tùng bầu trời tê tái
Một xóm làng khác đang đi

… Mộ chàng trai đã mấy mùa xanh
Xóm làng không thấy kim tiêm nữa
Chị bảo với tôi, chị hứa

- Không để đứa nào chết như con mình.


 Cái gương tối

Cúc quì đã vào hạt đen
Hoa ban quả treo lủng lẳng
Gió ề à lối mòn quen
Nắng bừng lên như hốt hoảng

Mấy mùa gió Lào khô khát
Có người vượt biên tìm mưa
Mấy lần có vài ba bánh
Mà đời lên… chả phải mơ

Người ấy mua cả ô tô
Xây cái nhà như nhà vua
Cô vợ đẹp như công chúa
Ai thiếu tiền nó khắc cho

Cơn gió thèm thuồng ngưỡng mộ
Nương ngô thành rừng cỏ gianh
Kẻ theo chân thú vượt núi
Người đứng đầu dốc lính canh?

Một ngày sét đánh về bản
Nó bị bắt dưới Quảng Ninh
Cô vợ hay nói công chúa
Cũng trùm ma túy… tử hình

                 Bản đau như bị lũ quét
Năm người nữa phải vào tù
Vật vã trong dòng nước mắt
Gió Lào năm ấy u u

Gió Lào năm nay lại thổi
“Ngôi nhà vua” đứng chơ vơ
Người già kể nỗi đau qua
Nhắc cháu con cái gương tối. 
TIỄN ANH ĐI TRẠI CAI NGHIỆN
                   

Trăng suông ngấm hơi men
Tắc kè, giun dế giục
Anh đứng lên chiếc cối đá
Chớp lóe một đường ra ngõ

Nhân cách có chảy máu?
Lương thiện có đủ điện?
Đêm đen thuốc liền dấu chăng?

Anh qua, vẫn tiếng hỏi chào
Đánh và tránh thật khó nhọc

Hôm anh đi trại cai nghiện
Mẹ anh khóc
Cả xóm rơm rớm nước mắt tiễn
Như kéo co
Với thân hình gầy guộc
Để chiến thắng sẽ là cả hai
Một tương lai hoàn thiện. 

Read More..

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Chùm thơ mới - Du An - VNQĐ tháng 4/2015



Với chuồn chuồn
  


Chiu chíu dọc ngang
ăn uống, hỏi han, tình tự
bầu trời chục mét vuông kiểm tra
ai không là chuồn chuồn?

Tao, thằng người mặc quần đùi
không mang nhựa mít
không có thuốc xịt
trâu sắm cho đàn muỗi đến làm quà

Chuồn quan che gió chuồn ngô
chuồn ớt sánh vai chuồn cống
lim rim chuồn kim bình yên
gió đồng vi vu nhạc sống

Nằm ngửa đệm cỏ may
tao bay bằng mắt nhé
bọn mày lộn chao đuổi bắt
rốn đây đứa nào cắn đi

Tao gọi trời cao
tao đứng lên, chúng mày đừng cao nữa
tao về với bạn bè tao
bảo chơi đẹp như chúng mày.




 


Nhà hộ sinh bàn phím

Lạch xạch lạch xạch
ì ạch ì ạch đêm đêm
một mình vượt cạn
nhà hộ sinh bàn phím

Tia chớp tháng năm thụ thai
ai đòi ai bắt
sung sướng khổ đau mãi
này khối u văn chương

Cơn co thắt rung màn hình
chữ khóc, chữ cười
chữ thường nhiều
chữ hoa ít
như dân, như sếp

delete lòng dao cắt
những đứa tính từ pê đê
dang tay mà cứu vớt
những đứa độc mộc

Con sinh ra nằm ổ cứng
sợ giống ông hàng xóm
sợ giống con chị thằng anh
mấy lần bế con đi
mấy năm rồi vẫn chẳng khai sinh

Lạch xạch ing ing
chữ chết lưu, chữ oa oa
đã mấy người tình đi tìm bồ khác
nhà văn đau không bao giờ lần chót.

 


Lúc 0 giờ

                Tặng các chiến sĩ biên phòng đánh án ma túy


Đồi gianh u u lốc quẩn
cái đuôi con rắn chìm sâu
tắc kè mê ngủ, rồi ngủ
hơi người hơi sương trong nhau

Rừng khuya vẫn tai lá mở
mi mắt lúc nào đóng băng
nòng súng như khe khẽ thở
rét ào những sợi dây văng

Tất cả cùng hoai mùi đất
tất cả tan trong rừng đêm
tích tắc chỉ còn giun dế
phút giây trời đất thật êm

Rập rình kìa những chiếc phao
lối mòn căng phựt đôi mắt
chân trời bất ngờ sát mặt
giọt sương lóe lóe sao sa

Tia chớp một hai sống chết
cuộc chiến với những bóng ma
máu và mồ hôi thành vệt
một đường trắng hê-rô-in

Bồng bềnh xuân đương bay lên
mây trắng và hoa ban trắng
bao nụ mầm từ những đêm
trưa nay ngời lên sắc thắm.



Read More..

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

GIANH THÔI, ĐỪNG GỌI CỎ

Tản văn của DU AN
Hồi bắt đầu biết gianh, tôi gọi nó là cỏ. Như ông bà bố mẹ vẫn thường gọi vậy. Cái loại chả biết làm gì, ăn tàn phá hoại; chặt đầu này mọc đầu khác; nương vừa phát đốt dọn xong chưa kịp trồng gì, anh em nó đã nhe nhởn, tua tủa mũi chông xanh.
Read More..

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Bài của Du An đoạt giải Ba, cuộc thi viết "Rừng là cuộc sống của tôi", do Tổng Cục Lâm nghiệp, Báo Nông nghiệp Việt Nam tổ chức, trao giải 28/11/2014.


BÀ LOAN RỪNG



  Để giữ được rừng, để rừng phát triển bền vững, theo bà Loan, đồng bào miền núi phải đủ ăn và có tinh thần cứng như đá.

 Bà Cà Thị Loan bên cây dổi 15 tuổi

Read More..

Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Ban trắng Mường Thanh


Hoa ban, nhiều người nói nhiều, nói mãi. Sáo ngữ, dù văn hay vẫn cũ. Mình làm biên tập VNĐB, nói thật đã và đang nhận nhiều bài hoa ban; cảm giác lặp là xem thường bởi quanh đi quẩn lại vẫn truyện cổ tích HB, tả HB, cảm xúc HB... Nhưng vừa rồi, hơi bị bất ngờ, bởi có một Ban mới của cô giáo Trần Chinh Dương (THPT chuyên Lê Quí Đôn - Điện Biên). Nó không hẳn mới hẳn nhưng chí ít nó đã xoay nhiều góc độ với loài hoa Tây Bắc, Điện Biên để đỡ chán
Read More..

Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

Chùm thơ của VĂN CHINH

Tạ lỗi

Ngày con sinh có ngôi sao xanh như múa
cha mượn tên sao cho con đăng ký làm người
nhưng mẹ suốt ngày chỉ gọi Nhiu thôi
và như thế cha thả con lẫm chẫm trên đường đời khó nhọc

Hạnh phúc cách con một đường chùng dây thép
đến quãng đôi mươi cha đã bảy mươi ngoài
sao xanh ơi làm thế nào để Nhiu của chúng ta khỏi ngã

Bố con mình tốt đen tốt đỏ
trận cờ người lắm nước dại khôn

Chỉ sao xanh là biết rõ
chỉ sao xanh đêm đêm nhắc nhở
xem con từ tốn làm người.


Gỡ ra rồi lại buộc vào

Gỡ ra thì hết
buộc lại chắc gì còn
em bay
anh đi
hình như có con vịt
bơi trong thơ ấu em vin được cành cao

Tháng tư vẫn chưa đến hạ
mùa xuân còn những mười lăm đêm
kể cả đêm nay nữa
nhăn nhàu đen
với bâng khuâng nhớ dáng nằm em
ngậm ngùi
với trong lòng gối đất anh mê man
không biết em ở đâu
thung buồn?
biển nhớ?
ngày xưa em đắm chỗ nào...

Ngọn đèn phẫn thâu đêm
có câu thơ hưng hửng
không làm sao nắm được
rình mò heo hút con chuồn chuồn ớt tuổi thơ bay
chỉ một tín điều này
nhăn nhàu suốt đêm để sao Mai ngơ ngác mọc
non tơ con gái
lên trời.


Read More..